BỮA SÁNG Ở FLORENCE & CROSTATINE

* Bài viết nằm trong loạt bài Câu chuyện bàn ăn nước Ý

             Bữa sáng là nét văn hóa mở rộng tầm mắt chúng ta một cách thật kỳ diệu , chẳng ở bữa ăn nào khác trong ngày mà chúng ta có được cái nhìn về một nơi chốn hay con người sâu sắc hơn bữa ăn đầu tiên trong ngày. Đối với một số người, món mặn là ưu tiên số một, bữa sáng của họ thường  tương tự như bữa trưa hay thậm chí là bữa tối, còn với một số  khác,  lựa chọn  luôn là  đồ ngọt hoặc có thể chỉ đơn giản là một tách cà phê. Chúng tôi đã quyết định dùng bữa sáng làm chủ đề cho “Câu chuyện bàn ăn nước Ý” tháng này với Giulia cùng mẻ cornetti tươi, Valeria trở về tuổi thơ cùng panini con l’uva, bánh mì nho khô. Jasmine chọn bánh ngọt cho bữa sáng với torta margherita , một trong những món bánh yêu thích của tôi.

 breakfast-crostatina-cherry-tart

              Với cá nhân tôi, bữa sáng là bữa duy nhất mà tôi sẽ ăn một món giống hệt nhau trong cả tuần trước khi đổi sang món khác. Tôi đã từng là tín đồ cuồng nhiệt của ngũ cốc, loại toasted (đôi khi tự chế biến tại gia) hơn là loại bircher, cùng với chút hoa quả, sữa nguyên kem và sữa chua tự nhiên, thường có tách trà English Breakfast loãng kèm theo  nữa.  Giờ thì tôi đổi sang ăn porridge vào mùa đông, dùng với đường nâu và sữa, giống như cách mà ông tôi đã từng làm cho tôi, , hoặc món trứng vào cuối tuần.

              Tôi không bao giờ bỏ bữa sáng hay chỉ ăn mỗi bánh mì nướng hoặc bánh pastry,  bởi  làm một trong hai điều này chỉ đơn giản đưa đến kết quả là bạn lại cần phải ăn một bữa sáng tử tế  ngay sau đó.  Vì vậy, tôi chưa bao giờ có thể thích nghi đúng nghĩa với colazione all’italiana – bữa sáng kiểu Italia.  Tôi hoàn toàn không cắt nghĩa được những sản phẩm dành cho bữa sáng bày bán trong các siêu thị Ý – những gói bánh mận (plum cake) trường cửu, cornetti nhân mứt mơ hay biscottate khô không khốc (những lát “bánh mì nướng” được sấy khô và đóng gói) để nhúng vào một  cốc latte ngoại cỡ nghi nghút hơi bốc lên.  Những lựa chọn ngập trong đường tinh luyện này hầu như  chẳng thể làm nên một bữa ăn cân bằng và sẽ khiến tôi lên cơn thèm một món ăn đúng nghĩa trong nửa tiếng tiếp sau đó.

 crostata-ciligie

                 Trong khi những bữa ăn khác được chuẩn bị hết sức chu đáo và đầy tự hào với hoa quả, rau tươi theo mùa và những thực phẩm chế biến tại nhà, tôi thường bị bất ngờ trước những gì thấy được ở bữa sáng trong các gia đình Tuscan. Đây có vẻ như  một cách tiếp cận bữa sáng theo lối hiện đại hơn, tuy nhiên không phải luôn luôn đã là vậy – khi tôi trò chuyện cùng  những người thuộc thế hệ lớn tuổi hơn, những người làm việc trên ruộng đồng để sản xuất thực phẩm, những người thức dậy từ bình minh và ra đồng làm việc, bữa sáng khi họ còn trẻ có thể là một chút súp và thịt còn thừa từ bữa tối hôm trước, sau đó có thể có thêm bánh mì Tuscan đượm hương củi nhúng trong rượu vang làm lót dạ.

                 Nhìn lại tổ tiên của Tuscany, người Etruscans ăn ngũ cốc cho bữa sáng (ừm, gần như vậy), với sữa và farro – một khởi đầu đầy năng lượng cho ngày mới. Người Roman cổ ăn món ăn với ientaculum kiểu như fettunta, hay bánh mì tỏi tẩm chút rượu vang. Một bữa sáng điển hình thời trung cổ là bánh mì nhúng rượu vang, nước hầm hay sữa,(tôi đang nghĩ đến phiên bản tinh giản của pappe hay biancomangiaire) hoặc là súp rau.

                 Đến thế kỷ 19, mọi thứ đã thay đổi. Cà phê  nhập khẩu từ Mỹ đã du nhập vào Ý được khoảng vài trăm năm tính đến thời điểm đó, cà phê hòa tan và Cornflakes thì xuất hiện rất nhanh sau đó. Trong cuốn “Khoahọc trong nhà bếp và nghệ thuật ăn uống” (1891) Pellegrino Artusi ca ngợi lợi ích của một tách cà phê đen cho cái bụng rỗng vào buổi sáng và khuyên rằng chỉ những ai khỏe mạnh và không có vấn đề tiêu hóa (giống như tác giả) mới nên dùng bữa sáng. với bánh mì nướng bơ hoặc cà phê với sữa hoặc socola.  Những món này (may thay) được tiếp sau bởi một bữa sáng thứ hai đủ chất hơn vào khoảng 11h sáng gồm các món trứng và sandwich mini cùng trà English High Tea hay thậm chí  là các món thịt hoặc polenta xúc xích. Về món ngọt thì có mứt và tác giả cũng mô tả một món ăn sáng cho mùa đông – polenta nướng cùng với nho khô và lá hương thảo ( gợi liên tưởng đến món castagnaccio của Tuscan). Có vẻ như là bữa sáng gia đình ngày nay mang nét tương tự với một bữa sáng khuyết thiếu của Artusi, nhưng thiên về  đồ ngọt hơn và không có bữa ăn thứ hai vào giữa buổi sáng.

                   Ăn bữa sáng ở ngoài thì không khá gì hơn nếu nói về mặt dinh dưỡng, nhưng nó là một thứ “nghi thức” khiến tôi nhanh chóng cảm thấy thích thú, bất chấp phải chịu cơn đói sau bữa sáng gào thét một món gì đó đủ chất hơn. “Nghi thức”  bữa sáng tại một quán bar Ý là một phần của phong cách sống Ý, và là một thứ dễ gây nghiện – một chiếc bánh pastry hay miếng panino nhỏ cùng tách cà phê, thưởng thức chỉ trong vòng vài phút đứng tại quầy với đường mịn rơi lên quần áo hay crema nhỏ giọt khỏi cằm. Tôi đã mất một khoảng thời gian để quen với điều này sau bao năm được dạy rằng ăn khi đứng hay ngồi là không phải phép. Sự thật là phần lớn mọi người chỉ là không muốn phải vướng vào phiền phức phải trả phụ phí khi muốn ngồi bàn. Và đó lại là một điểm cộng nữa – bạn có thể thưởng thức bữa sáng ăn ngoài  rất nhanh (hoàn hảo trong những lúc bạn đang trên đường đi họp hay bắt một chuyến tàu đi đâu đó) trong khi chỉ tốn vài đồng tiền lẻ .

 crostatine-ciligie-cherry-tarts

                    Chúng tôi chuyển nhà gần như trong mỗi năm tôi sống ở Florence (bảy căn hộ cả thảy, thật vậy) và việc cư ngụ ở các địa chỉ khác nhau đồng nghĩa với hành trình khám phá một quán bar tốt gần nhà nhất. Chẳng bao giờ mất quá nhiều thời gian để làm điểu đó hay mất quá lâu để người pha chế nhớ loại cà phê và pastry yêu thích của bạn – bomboloni nhân crema hay mứt, sfoglie nhẹ tênh, đáy bọc caramel, cornetti (ngọt và xốp hơn những chiếc bánh sừng bò bơ nhẹ bẫng) với mứt, kem hay thậm chí là nuttela, crostata mứt mơ hay việt quất, cắt thành miếng vuông to hay được làm thành các miếng tart mini,  bigne nhân kem bơ đánh bông hay crema, bánh ngàn lớp với crema, và còn nhiều nhiều nữa… Lượng đường trong chúng đủ để khiến bạn rụng răng trong khoảnh khắc. Tôi thường cố gắng kiềm chế và chọn cornetto integrale – bánh sừng bò nguyên cám, phong cách mộc mạc nếu không tính đến một thoáng syro đường ở bề mặt.

                    Nhưng thi thoảng  vào những buổi sáng mà cơn thèm đường trỗi dậy, một miếng crostata sẽ là thứ ta cần.

 Nguồn: http://www.emikodavies.com

Biên dịch: Vân Anh

697 Lượt xem 1 lượt xem trong ngày
Share on Google+0Pin on Pinterest0Share on LinkedIn0Share on Facebook0
Tag